Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

Bức tranh và những lời phê bình



(Anh CD gửi email cho Tử bài này. Tử thấy thấm thía nên muốn chia sẻ với mọi người)


Hình Tử ngồi vẽ đúng hôm sinh nhật năm 30 tuổi đấy. Có liên quan đến vẽ nên phe phang chút ạ.


Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp.


Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.


Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:


- “Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi”.


Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:


- “Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó”.


Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.


Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev 
rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X.


Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút vẽ ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và 
sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.


Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:


- “Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng 
con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả
.


Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người 
thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não.


Nhưng khi con đề nghị họ 
sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết – những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn.


Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, 
đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình.


Và tất nhiên, con cũng nên nhớ 
đừng bao giờ đánh giá người khác một cách cẩu thả
”.









28 nhận xét:

  1. Tử cũng như Just.
    Đọc xong là thích liền.
    Rất cảm ơn người đã viết ra những điều này!
    Chúng ta ai cũng biết những điều ấy nhưng viết ra nhiều khi lại cứng tay cứng óc không viết được.

    Trả lờiXóa
  2. Cau chuyen hay wa. To doc xong cung nghiem thay dc bao dieu . Ma mu mua may gi kinh the:)

    Trả lờiXóa
  3. ôi ! thế mà meo chỉ có một ý nghĩ nhỏ nhoi, mỗi bài thơ của mình chỉ cần một người hiểu là meo đã vui rồi ! hichic

    Trả lờiXóa
  4. Tuyệt hay, thâm thúy quá...
    Tử vẽ đẹp quá, học đâu vậy em? Cung Thiếu nhi hồi xưa à?

    Trả lờiXóa
  5. TỬ ngồi TỬ vẽ tuổi ba mươi
    Tím,Xanh,Vàng, Đỏ...đẹp tuyệt vời
    Vẫn nét Xuân Xanh còn tươi mới
    Các Bạn thú bông ngoét miệng cười !

    Trả lờiXóa
  6. Em cũng nghĩ vậy.
    Rất đơn giản thôi nhưng vô cùng tuyệt.
    Mình còn phải học hỏi nhiều thứ sếp ạ.

    Trả lờiXóa
  7. :) Hí hoáy bút chì màu thôi mà sếp.

    Trả lờiXóa
  8. Tớ cũng như mụ, nghiệm ra ối điều, những điều ngày nào cũng gặp mà cứ phớt lờ cho qua.
    Ngay như ở Mul này, khi đọc một entry hay note nào đó, chưa suy ngẫm kĩ càng đã lên tiếng nhận xét rồi.
    Tớ phạm phải điều này rất nhiều lần nhưng nào có ý nghĩ trong đầu là cần phải thay đổi đâu.
    Giờ đọc bài này xong, ngẫm đấy, thấm đấy, nhưng cũng sẽ đôi lúc quên đấy.
    --------
    Trước đây tớ thường hay vẽ. Giờ có thú vui và đam mê khác nên vẽ đã bị quên lãng.

    Trả lờiXóa
  9. Hơn 600 bài là những nỗi lòng và cảm xúc khác nhau.
    Ai hiểu được anh tất cả thì người đó hẳn là tri kỷ của anh rồi.
    :)

    Trả lờiXóa
  10. Hồi bé lớp 1,2 em có đi học vẽ ở trường phổ thông cơ sở Thành Công thôi.
    Kể từ ngày đó đến giờ em không đi học một trường một lớp nào nữa cả.
    Vẽ là do có năng khiếu tí ti và khi nào có hứng thú là em lại cầm bút, cầm cọ.
    Nó như là một sở thích không thường xuyên của em anh Toro ạ.
    ---------
    Ta đôi khi vẫn cẩu thả nhận xét người khác.
    Khi đọc bài Thẻ nhà báo và cô bán hàng miến lươn trong nhà anh, em thấy có xuất hiện một vài lời nhận xét cẩu thả đó anh ạ. Dẫu rằng đó cũng chỉ là nói bông đùa cho vui.

    Trả lờiXóa
  11. :) Muội đang muốn giải tỏa đầu óc cho cái vụ buồn và mất mặt kia đó mà.

    Trả lờiXóa
  12. hôm nào tôi làm mẫu cho mợ vẽ nhá

    Trả lờiXóa
  13. Làm mẫu cho tôi là phải nghe tôi đấy nhá.

    Trả lờiXóa
  14. Em Tử cảm ơn anh Cựu Phan
    Làm hẳn bài thơ họa chứa chan

    (hai câu sau em đang nghĩ tiếp ạ).
    -------
    Ủa mà bấy nay anh đi đâu không thấy lên Mul vậy ạ?

    Trả lờiXóa
  15. Tôi bảo gì, làm gì là không được phản ứng rồi phản đối đâu nhá.
    Giờ tôi đi ăn miến ngan đã, trả công hai thằng cu em vừa cài lại win cho tôi.
    Chúc lão một tối lê tê phê nha!

    Trả lờiXóa
  16. ơ Tử vẽ đẹp nhỉ? e cũng thik vẽ nhưng e chỉ thích vẽ phụ nữ thôi

    Trả lờiXóa
  17. Hay quá nàng à , đọc , ngẫm , và vận dụng . Cảm ơn nàng nhé !

    Trả lờiXóa
  18. Phụ nữ vẽ phụ nữ làm gì hả em?
    Thà vẽ con chim con bướm sinh động hơn rất nhiều.

    Trả lờiXóa
  19. Nàng cứ ngẫm dần vào các buổi sáng ấy.
    Tớ còn nhiều bài thể loại "đọc, nghĩ, ngẫm" này lắm.
    Tớ sẽ post lên dần cho đến trước ngày 1/12 năm nay.

    Trả lờiXóa
  20. Rajeev đang vui sướng thì thầy Ranga nói: khoan mừng sớm, còn một thử thách cho con.. Con hãy mang bức tranh đó sang Việt Nam.. Để ngoài phố một ngày, chúng ta cùng chờ kết quả. 
    Rajeev vâng lời thầy mua vé máy bay sang Việt nam, đem bức tranh bày ngoài ngõ đông người phố Hàng Đào, đoạn đi về khách sạn cạnh đó nghỉ ngơi, định bụng sáng mai ra xem kết quả. 
    Chưa đầy một tiếng sau, hai đồng chí công an gõ cửa phòng Rajeev : này, mau đem tranh đi cho chúng tôi nhờ, dân tình tranh nhau vẽ kẹt xe rồi cụ!

    Trả lờiXóa
  21. Khoảng cuối giờ chiều, Rajeev quay lại Hàng Đào.
    Ngạc nhiên chưa!
    Bây giờ không phải chỉ thấy có một tranh của mình, mà Rajeev thấy có rất nhiều tranh rất giống , vừa chép xong, và đang bày bán khắp nơi!!!.
    "Plagiarism!!!"

    Trả lờiXóa
  22. Điều đó chứng tỏ Việt Nam có nhiều người là họa sĩ tài ba.
    Sếp và em chẳng hạn, là một ví dụ không chệch đi đâu được hén.
    :))))))

    Trả lờiXóa
  23. Chết cười với còm của anh.
    ------
    Lĩnh vực chép tranh ở VN cũng có nhiều người tên tuổi lẫy lừng.
    ------
    Theo em nghĩ, tranh mà được nhiều người quan tâm như thế (dù là vẽ sửa những chỗ sai hay chép tranh) thì điều đó có nghĩa tranh của mình thực sự ĐẸP.

    Trả lờiXóa

Bài đăng phổ biến