Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Triết lý trầu cau



Thấy bên nhà chú Bulukhin bàn chuyện Chúng sinh, rồi Trời Đất; bên nhà anh Torovn bàn chuyện Vuông tròn, Nõ nường và có nhắc đến các triết lý của GS Trần Quốc Vượng, em Tử bon chen tìm cho được bài Triết lý trầu cau và Triết lý giao thừa của GS để đọc và nghiền ngẫm. Cũng như em đã nghiền ngẫm bài của chú Bu và anh Toro nhưng chưa dám bạo mồm bạo gan còm, chỉ dám len lén vào nhà chú và anh, xếp bằng tay và ngồi ngay ngắn nghe mọi người bàn luận.


Tử đã từng ăn trầu trong một đám cưới nhưng phải nói rằng là rất cay, cay xé lưỡi, cay xé họng và... chẳng thể nhai lâu. Từ bấy đến nay chưa lần nào dám liều miệng để ăn lại lần hai, có lẽ do quá nhút nhát. Nhưng nhìn thấy mấy người bạn Tử ngồi nhai trầu tỏm tẻm là khoái mắt lắm. Nhai cho đến khi đỏ thẫm mới thôi.


Miếng trầu là đầu câu chuyện. Đó là nghi lễ, phong tục bao đời nay. Những miếng trầu têm cánh phượng của liền anh liền chị trong ngày vui cũng làm lúng liếng bất cứ trái tim ai. Ngày trước còn bé xíu, mỗi khi Tử về quê vẫn thấy ngoại bỏm bẻm nhai trầu với mấy cái răng còn sót lại của hàm trên. Nhìn ngoại "đáng yêu" lắm í. Chả biết có hình ảnh nào ngoại vừa nhai trầu vừa bế Tử trên tay vừa ngồi đung đưa trên chõng tre không, nếu có, thật đẹp biết bao (vụ này phải hỏi quan bà đã).


Ngày thiếu niên, Tử vẫn thức thỏm sao chuyện tình Trầu cau lại trái ngang đến thế khi được nghe thầy cô giảng trong tiết Văn học. Cứ thương cho thân phận liễu yếu đào tơ, mấy ai được vẹn toàn. "Có phải duyên nhau thì thắm lại. Đừng xanh như lá, bạc như vôi", đến nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương cũng ngậm ngùi cay đắng trong Mời trầu. Nhưng nếu vôi không bạc, lá trầu không xanh thì sao cho ra được một màu đỏ thẫm quyện tình đến vậy.


Nói đến trầu cau thì có nhiều điều thú vị để nói lắm. Nào cùng đọc Triết lý trầu cau của GS Trần Quốc Vượng nhé các bạn!



"Miếng trầu đầu câu chuyện". Một cư dân, một dân tộc qua nghìn năm (hạt cau đã được tìm thấy trong di chỉ khảo cổ thuộc văn hóa Hòa Bình, cách ngày này trên dưới một vạn năm) đã điều chế được một hệ thống ứng xử vô cùng lịch sự qua triết lý trầu cau và sự mời trầu...


Tình nghĩa vợ chồng: xã hội Việt Nam truyền thống lấy gia đình (nhà) làm bản vị:


Có phải duyên nhau thì thắm lại
Đừng xanh như lá bạc như vôi

(Hồ Xuân Hương)




Nhìn miếng trầu têm, một hòa sắc trên "gam" mầu mát: quả cau xanh (vỏ) trắng (thịt) vàng tươi (hạt). Lá trầu xanh... vôi trắng... miếng vỏ đỏ tươi... "chia ba, hòa một", nơi "thống nhất" cái môi miệng con người. Lối hòa hợp: cái sự nhai trầu của chính con người. Và kỳ lạ thay: sự "tổng hợp" đưa lại một mầu đỏ thắm, mầu của máu, của sự sống, sự sống vĩnh hằng, sự sống vô biên...


Miếng trầu tỏ tình:


Vào vườn hái quả cau xanh
Bổ ra làm sáu mời anh xơi trầu
Trầu này trầu tính, trầu tình,
Trầu loan, trầu phượng, trầu mình lấy ta.


Cái "bạo dạn" của người thôn nữ xưa không đi "quá" đến sự "trâng tráo" mà được "cân bằng" lại bằng sự "giữ gìn", giữ lấy cái mà phương Tây xem là "nữ tính" hơn cả: tính e thẹn:


Sáng nay em đi hái dâu
Gặp hai anh ấy ngồi câu thạch bàn
Hai anh đứng dậy hỏi han
Miệng nói tay cởi túi trầu mời ăn.
Thưa rằng: Bác mẹ em răn
Làm thân con gái chớ ăn trầu người...


Đó là nghệ thuật chối từ mà giờ đây ít ai chịu học vì đã quá quen với sự "thu nhận".


Phép biện chứng vừa bạo dạn, vừa e thẹn đúng nơi, đúng lúc, là nghệ thuật sống của người thanh nữ...


Bởi "nhận trầu" khi trước là "siêu ngôn ngữ" của sự "nhận lời". Người ta cầu hôn bằng trầu cau. Người ta đi "hỏi vợ", đi "chạm ngõ", đi "ăn hỏi" bằng cau trầu. Lễ cưới ngày xưa cũng nhất thiết phải có trầu cau. Đó là một nghi thức rất Việt Nam, độc đáo Việt Nam, mang bản sắc Việt Nam mà giờ đây, không chắc đã nên bỏ đi cả, duy có điều là nên giảm bớt, chỉ giữ lại như một "biểu tượng" tốt đẹp, tốt lành...


"Nên vợ, nên chồng" rồi, thì khi người chồng ra đi vì việc công vì việc quân, người vợ đảm cũng têm trầu, giữ tình nghĩa nơi miếng trầu tiễn chồng ra trận:


Túi gấm cho lẫn túi hồng
Têm trầu cánh kiếm cho chồng đi quân.


Một giá trị đẹp, một cử chỉ đẹp. Đẹp và lịch sự. Duyên thầm. Tình ẩn. Tiềm ẩn nơi miếng trầu. Một lời chúc phúc. Một ý mong chiến thắng: ở nhà, trầu loan, trầu phượng. Đi quân! Trầu cánh kiếm...


Miếng trầu, đơn giản thế thôi: Trầu, cau, vôi, nếu có thể thêm tí vỏ, viên thuốc lào (với người ăn "trầu thuốc"). ấy thế mà miếng trầu mang đậm "cá tính con người". Người ta têm trầu là để mời trầu, mời người khác ăn trầu. Điếu thuốc lá công nghiệp ngày nay là phi cá tính. Còn miếng trầu thủ công nghiệp ngày xưa đã được cá tính hóa (có phải cứ "tiến lên" công nghiệp hóa là bỏ sạch thủ công đâu? Còn phát triển (đúng hướng) thủ công là đằng khác!).


Nhìn miếng trầu, đã biết được con người "têm" nó. Chàng hoàng tử trong truyện cổ tích nhận ra nàng (Tấm) là do miếng trầu, là nhờ miếng trầu. ở cái dáng đẹp (hay xấu) của miếng trầu têm, ở nếp gấp lá, cài trầu ở cái cánh trầu...


Ăn miếng trầu, càng biết được "tính nết" người têm nó. Giản dị hay cầu kỳ. Đậm đà hay nhạt nhẽo. Do chất lượng và số lượng vôi bôi trên lá trầu. Và có khi miếng trầu "ở giữa đậm quế hai đầu thơm cay"...


Vậy phép biện chứng của miếng trầu là nó vừa mang nặng bản sắc xã hội (phương tiện giao tiếp), vừa mang nặng bản sắc cá nhân. Miếng trầu Việt Nam mang nặng tình người và chở nặng tính người nhất: con người, về bản chất, vừa là một sinh vật xã hội, vừa là một cá nhân. ứng xử hài hòa hai mặt đối lập mà hòa hợp đó là ứng xử cao nhất của xã hội loài người.


Miếng trầu còn tàng ẩn, tiềm ẩn tình nghĩa anh em ở nơi sự tích trầu - cau - vôi: Đôi vợ chồng và người em trai bất hạnh: Sống chia rẽ anh em là chết. Sự hối hận đền bù cho cái chết, bằng cái chết... Chết rồi nhưng vì biết hối hận nên lại sống lại, hóa thân nơi trầu - cau - vôi, hòa hợp nơi miếng trầu. Một triết lý nhân sinh huyền nhiệm, tuyệt vời, không cần rao giảng rườm lời như triết lý Tây, không cần "thiên kinh địa nghĩa" như triết lý Tàu. Triết lý Việt Nam thường là "triết lý vô ngôn" mà hay. Mà mầu nhiệm. Mà đầy tính "hiệu quả".


Anh em như thể tay chân

Máu chảy ruột mềm...


Người ta cảm được triết học bằng sinh học, sinh lý, cảm nhận bằng máu thịt thân xác...


Trầu cau còn là đạo lý ứng xử bạn bè, bà con lối xóm, "chia trầu" để báo tin vui con cái trưởng thành, dựng vợ gả chồng, ra ở riêng... có thâm thúy hơn chăng cái "thiếp báo hỷ" tốn giấy, tốn mực, tốn tiền...?


Mời trầu để làm quen, và để tỏ lòng tin cậy... Một người phương Tây đến Việt Nam thế kỷ 17 nhận xét: Người Việt Nam đi đâu cũng có túi trầu mang theo. Gặp nhau, sau câu chào hỏi, cởi túi trầu, người nọ lấy miếng trầu ở túi người kia, rồi vừa ăn trầu "của nhau" vừa trò chuyện... Mến yêu, tin cậy, lịch sự biết bao! Đó là nét giao tiếp đặc sắc Việt Nam, mà cái sự mời nhau thuốc lá ngày nay không thể nào ăn đứt được, không thể nào thay thế được. Gia dĩ, hút thuốc lá có thể có hại cho sức khỏe. Còn ăn trầu thì không, tuyệt đối không! Ăn trầu chắc răng, bổ răng (nhờ chất vôi...) ăn trầu chống rét, kích thích nhè nhẹ hệ tuần hoàn, kích thích thần kinh. Ăn trầu, hồng đôi má, thêm duyên... Ăn trầu, hơi say say, câu chuyện tâm tình, cởi mở... (Người xưa cởi mở hơn người nay, một phần vì thế chăng?). Dân tộc nào mà không có một chất "ma túy" nhè nhẹ hay nằng nặng? Có người nào mà cả đời "tỉnh như sáo"? (Người nào, lúc nào cũng "tỉnh" chắc chắn là người "nguy hiểm", các bạn hãy cùng tin với tôi như vậy!). Tỉnh táo khi làm việc, lao động. Ngà ngà đúng lúc, đúng nơi, khi sống nhàn, khi cần thư dãn, khi cần vui chơi, giải trí "sống với" bạn bè. Đó cũng là phép biện chứng "say-tỉnh" của miếng trầu, của cái sự ăn trầu...


Tôi không "đại thanh tật" hô "Trầu cau muôn năm!", "vĩnh cửu hóa" quá khứ. Tôi chỉ vạch ra một nét đẹp của giá trị văn hóa trầu cau, của giá trị văn hóa Việt Nam truyền thống, của triết lý và giao tiếp Việt Nam truyền thống... Theo dấu người xưa, theo cái đẹp truyền thống giao tiếp, là cốt ở tinh thần triết lý sống của nó. Chứ chủ yếu không phải ở cử chỉ. Càng không phải ở phương tiện...


(Nguồn: Tạp chí Quê hương online)













113 nhận xét:

  1. Rồi một ngày cơn gió thị trường thổi qua, phố nhà binh bỗng rùng mình tỉnh giấc. Người người nhà nhà trổ tường khoát cửa, phố nhà binh quay mặt lại với cuộc đời. Ông tướng về hưu không thò tay qua ô cửa đưa đá cho khách uống cafe bên vỉa hè nữa, ông mở cửa phục vụ khách tận tình. Cho đến một ngày, các ngôn ngữ thị trường tuôn ra từ miệng những người uống cafe làm ông không thể nào chịu nổi. Quán cafe lại đóng cửa, chịu nghèo. ( Chu Lai - Tướng về hưu, Phố nhà binh, Triết lý cafe đen...)

    Tớ thích triết lý của Chu Lai

    Trả lờiXóa
  2. Mới đọc hết phần chữ đậm thôi.

    Trả lờiXóa
  3. Chưa từng nghe nói đến Triết lý cà phê đen. Triết lý của một nhà văn khác với nhà sử học. Để QA tìm đọc đã nhé.

    Trả lờiXóa
  4. Ăn miếng trầu têm đi để có chút tình đọc mảng phía dưới.

    Trả lờiXóa
  5. 2LLTĐ: Bài Trầu cau tôi thích hơn và hợp cảnh hơn với ẻn này của tôi ông à.

    Trả lờiXóa
  6. Muốn lấy chồng nhanh phải nghe " Hoa cau vườn trầu " Nhá!
    Cong bài " Trầu cau " Đợi trầu úa và cau khô :)))

    Trả lờiXóa
  7. Hay !
    Kết như thế này thì quả là có bằng cấp...Giáo sư thật ! ;))
    ( Rất thích, bài viết ngăn ngắn nhưng đọc cũng có cái "cảm khái" tổng quát bao trùm cả..."một thời vang bóng" !
    Thanks for sharing..., Quỳnh xinh...;))

    Trả lờiXóa
  8. ùi xì giờiiii..., thì đới đới.., zấng đề nóa ở chuỗa đới đới mứi sinh za chiệng này, chiệng...kia mờ lị...kikiki !;))

    Trả lờiXóa
  9. uhm..., Không khác mấy đâu Quỳnh xinh .
    Có khác chăng chỉ là ở thứ ngôn từ chữ nghĩa mà 2 nhà này xử dụng để chuyên chở ý và tứ, ngữ và nghĩa, phân tích và trình bày..v.v...: nhưng những giòng viết cuối cùng phần lớn sẽ là...gặp nhau hết đớiiii !

    ( Thế iem mềnh đã có biết đến cái thứ "Triết lý...ba su " của các Triết gia...vỉa hè chữa ?
    Chưa àh ?...
    Hmmm, thế thì rồi iem mềnh cũng sẽ biết đến nó thoaii, cứ nhẩn nha từ từ đẹp giời lân la ngồi quán hè đường phố xá người người ngợm ngợm qua lại, lại qua xe xe cộ cộ quần quần áo áo nhởn nhởn nhơ nhơ ghé cái vòng số...3 tròn tròn "chịu hok nổi" của iem xinh xinh mà ngồi vào cái ghế cóc, gọi ly cafe đen,mà nhâm nhâm, nhi nhi, nhìn nhìn ngó ngó iem mềnh sẽ có ngày "ghi tâm, khắc não" được vô số vàn những "chưn lý" của các triết gia vỉa hè...

    Anh mềnh thời Saigon xa xưa cũng từng "bày đặt" ho hen tằng hắng rượu đế đậu phộng lạc rang lấy giọng một..."triết gia vỉa hè" cóc nhái lổn nhổn lộn xộn gật gù khoái chí tửng tửng với những "chưn lý...ba su, ba...sạo" chế biến thêm chút sữa , bỏ mấy cục đá zô ly cafe đen...nóng hỗi...hehehe...
    Gớm khỗ...,
    Lúc í máu gà rất nóng, máu vịt rất hăng , xí quách rất mạnh nên Đời zui zui lắm lận... Chứ không có cái nạn đeo kính đen ngồi im lìm như tượng đá...chống càm wuanh năm thở dài mây khói ngày tháng năm phút giây thế kỷ cứ tuồn tuột trơn trượt lạnh lùng tàn phai như bi giờ đâu...kikiki...;)))

    Trả lờiXóa
  10. Anh Gà mang trầu qua mời em Tử, có dám nhận ko hè.

    hehe

    Trả lờiXóa
  11. Ủa, người ta mang trầu cau đi mất hay sao mà anh Hồ nức nở vậy?

    Trả lờiXóa
  12. Em sẽ post lên tiếp Triết lý cà phê đen để xem anh mềnh có vỗ đùi đen đét không nha.

    Trả lờiXóa
  13. Cũng vì cái thời đại số hóa này mà sinh ra ngôn ngữ a còng để anh mềnh hồi tin đấy đấy.

    Trả lờiXóa
  14. Nhưng vẫn khác và cách nhìn nhận khác hẳn nhau.
    Còn thì chân lý cuối cùng thường "tư tưởng lớn gặp nhau" anh mềnh ạ.

    Trả lờiXóa
  15. Triết lý ba xu vỉa hè í ạ? Em mềnh vẫn 3 ngày 1 tuần ngồi vỉa hè trước cửa nhà hộ sinh A (cái nhà hộ sinh đã đỡ đẻ và chào đón biết bao thế hệ và người con Hà Nội), ngắm tán sưa, tán xà cừ muôn năm cũ rung rinh trong gió, trong nắng vàng nhạt, hay trong mưa (tùy theo mùa), rồi tí tách cắn hạt dưa, tèm tẹp uống nước vối, trà bát tiên, nước ngô mà nghe vỉa hè "triết lý" qua những cái mồm leo lẻo, những cái miệng nhân gian để biết nhân tình thế thái trong càn khôn nó ra răng đấy anh mềnh.

    Trả lờiXóa
  16. Chứ em mềnh chưa thử uống rượu đế vỉa hè để xem máu gà nóng cỡ nào, tiết vịt hăng cỡ nào. Nếu không cũng đủ kỉ niệm và kiến thức tâm sự cười rụng rốn với anh mềnh đấy.
    Vì là vỉa hè nên có nhiều cái hay, nhiều cái dở, nhiều cái đáng tin và nhiều cái không thể tin được. Từ chuyện gà qué, chó má đến chuyện kinh tế, chính trị, xã hội. Oằn tà là vằn các thể loại tạp nham được cho vào một nồi lẩu chuyên giã/ sàng sẩy để lọc ra những thứ gọi là "chân lý ba xu/chân lý vỉa hè" như anh mềnh nói đấy.

    Trả lờiXóa
  17. Phải là trầu anh Gà têm đấy nhá thì em mới nhận hè.

    Trả lờiXóa
  18. Hehe, vậy để anh đi học têm trầu cái đã.

    Trả lờiXóa
  19. Từ hình tượng Trầu-Cau-Vôi xanh và bạc đi qua từng phận người mà đỏ thắm bờ môi vậy mà ...hỡi ôi ! Dẫn đường link qua triết lý 2,9 xu thật là ngưỡng mộ !
    P/s : Cứ mỗi lần sang đây ké chút trầu cay thì lại phải "Nhẫn" ! HIc !

    Trả lờiXóa
  20. Báo cáo, giờ vẫn chưa biết giáo sư muốn nói gì.

    Trả lờiXóa
  21. Miếng trầu còn tàng ẩn, tiềm ẩn tình nghĩa anh em ở nơi sự tích trầu - cau - vôi: Đôi vợ chồng và người em trai bất hạnh: "Sống chia rẽ anh em là chết. Sự hối hận đền bù cho cái chết, bằng cái chết... Chết rồi nhưng vì biết hối hận nên lại sống lại, hóa thân nơi trầu - cau - vôi, hòa hợp nơi miếng trầu. Một triết lý nhân sinh huyền nhiệm, tuyệt vời, không cần rao giảng rườm lời như triết lý Tây, không cần "thiên kinh địa nghĩa" như triết lý Tàu. Triết lý Việt Nam thường là "triết lý vô ngôn" mà hay. Mà mầu nhiệm. Mà đầy tính "hiệu quả"."
    Tình RUỘT THỊT,TÌNH VỢ CHỒNG,ĐỜI NÀY-ĐỜI SAU,CON NGƯỜI- VẠN VẬT...được gói gọn trong một câu chuyện hấp dẫn,ai cũng thích nghe và cũng hiểu được để rồi đem áp dụng vào đời sống ! Hay thiệt đấy chứ !

    Trả lờiXóa
  22. 1-Tết vừa rồi chú bu có bài "Tản mạn trầu cau" TORO lấy đăng một tạp chí Ngoài Hà Nội, Báo Quảng Bình số tết có đăng...Cảm hứng đẻ viết là từ câu thơ nguyễn Bính " Xóm làng đã đỏ đèn đâu, chờ em ăn giập miếng giầu em sang". Thời gian ăn giập miếng giầu là mấy phút?? Có hai ông Tây đã đưa khái niệm ăn giập miếng giầu và sách Biểu tượng văn hóa thế giới.
    2- GS TQV nâng trầu cau lên thành triết lý rất sâu sắc. Nhưng thời ông viết bài này người ta chưa công bố cái hại của ăn trầu với sức khỏe con người. Cũng có thể GS chưa quan tâm tới vấn đề đó.
    3- Bài viết của chú có trên Multiply

    Trả lờiXóa
  23. Nhiều lắm những nét đẹp mang giá trị văn hóa dân tộc đang dần mất ..cũng tiếc quá !

    Trả lờiXóa
  24. trầu cau giờ chỉ dành cho những người già :)

    Trả lờiXóa
  25. ( *** QuynhAnh :
    iem mềnh đúng là...Quỳnh ! Khá lắm..và Hay lắm...!
    Dịp nào đó, anh em ta sẽ cùng ngồi...vĩa hè từ Hanoi , Huế, Danang, HoiAn về tới vỉa hè Saigon..., nói chuyện cười chơi rụng rốn như em nói nhá...!
    Gì chứ "khều khều" cho...nổi điên lên mà rụng rốn thì anh mềnh là...Pro. , iem biết wua' roài coàn giề.ề.., Quỳnh xinh !?"))

    Trả lờiXóa
  26. hahaha...! Vote : "Like" ,...rất hóm hỉnh !;)))

    Trả lờiXóa
  27. Vâng , cô Gió ạh !...
    Không phải chỉ là chuyện..."dần mất đi..." cho cô Gió tiếc quá đâu !
    Người ta còn manh nha - ( và đã, và đang, và sẽ làm từ từ...) - cái ý định ghê gớm đáng sợ là ..."Viết Lại, Sửa Chữa Lại, hoặc Xóa Nhòa Nếu Có Thể".. đến cả từng chi tiết chấm phẩy "Lịch Sử Ngàn Năm" của VietNam ta nữa kia kìa...

    Trả lờiXóa
  28. Uhm, từng đọc ở đâu đó rằng: Ăn trầu làm tăng khả năng ham muốn ở nam nữ, hihihi ...
    hay ho thế mà phái nữ ngày nay không phát huy việc ... ăn trầu :)

    Trả lờiXóa
  29. Anh học cho giỏi chứ đừng để 80 mới tốt nghiệp hén anh.
    :))

    Trả lờiXóa
  30. :)) Anh thiệt tình...
    Thoải mái lên đi anh VK.
    Hiểu ý em không?

    Trả lờiXóa
  31. Ai mà hiểu giáo sư nói gì thì cũng thành giáo sư rồi.
    Sếp thành giáo sư chưa vậy? :))

    Trả lờiXóa
  32. Dạ! Truyện Trầu cau vẫn được lưu truyền nguyên vẹn đó anh CPS.
    Ai đã từng đọc mà chưa từng "nức nở" chứ.

    Trả lờiXóa
  33. Óa, chú Bu thật là tài tình trong việc thúc đẩy trí tò mò và tính ham học hỏi từ người đọc à nha. Cháu lại bắt đầu tò mò về thời gian ăn giập miếng giầu rồi đây. Cả trí thức Tây cũng xắn tay vào bàn luận nữa chứ.
    Cháu sẽ tìm đọc.
    Chú ngưỡng mộ kiến thức sâu rộng của chú Bu đó ạ.

    Trả lờiXóa
  34. Cháu đọc trên báo mạng thấy có viết:
    - Ăn trầu có thể gây tổn thương niêm mạc miệng (tổn thương tiền ung thư)
    Có phải là vì lý do này không chú?

    Trả lờiXóa
  35. Vậy thì cháu có lý do để sục sạo nhà chú rồi. :)

    Trả lờiXóa
  36. Em vẫn đang tiếc đứt ruột nét đẹp văn hóa: gói hoa cúng nè chị.
    Đã mất hẳn ở Hà thành.

    Trả lờiXóa
  37. Uầy, không phải vậy đâu, lớp trẻ cũng ăn mà. Đi về các vùng quê vẫn thấy đó bạn.

    Trả lờiXóa
  38. Cái lĩnh vực này em mềnh cũng không kém cạnh à nha.

    Trả lờiXóa
  39. Ở đâu tuyên bố như vậy đó huynh?
    Huynh nhớ có chính xác không vậy nè?
    :))

    Trả lờiXóa
  40. Đọc lâu lắm roài ! nhớ không lầm thì người ta bàn về cái bình đựng vôi ăn trầu của người Việt vào khoảng thế kỷ 13 mà cái quai của bình đựng vôi đó là tượng trưng sự phồn thực.
    Và giới nghiên cứu cho rằng : chính văn hoá trầu cau giúp cho người Việt xưa sinh đẻ nhiều như chúng ta đã thấy !

    Trả lờiXóa
  41. Để muội tìm đọc. Muội là chúa tìm tòi trên mạng mà.

    Trả lờiXóa
  42. Bài viết này hay quá huynh à.
    Đọc mà thấy cuốn hút, chả rời mắt đi được.

    Trả lờiXóa
  43. QA à
    Nước Miến Điện ăn trầu nhất thế giới. Sau cuộc chu du Răng Gun chú có viết 7 bài ...trong đó có nói về vụ ăn trầu tức cười lắm. Cảnh sát Giao thông vừa múa gậy vừa ăn trầu... hihihi
    Tựa đề loạt bài: MỘT LẦN ĐẾN MIẾN ĐIỆN (1-7) cháu vào đọc tham khảo chơi

    Trả lờiXóa
  44. Dạ! Trước nay cháu nghỉ đơn giản là chỉ có người Việt biết ăn trầu hay ăn trầu chỉ có ở Việt Nam.
    Giờ cháu mới hay là nhiều nước ở Đông Nam Á cũng ăn trầu không kém mà còn có khi hơn.
    Cháu chợt nghĩ, người Việt mình không coi trọng các giá trị truyền thống chú à. Chỉ đuổi theo những cái hào nhoáng bên ngoài và những cái lai căng từ thế giới mà không giữ gìn và phát huy văn hóa cha ông tổ tiên truyền lại. Càng nghĩ càng thấy thắt ruột. Bao nhiêu những đáng yêu trong văn hóa giờ đã mất hẳn và không có cơ hội quay trở lại được nữa. Tại sao vậy chú? Có phải ngày nay con người ta có quá nhiều thứ khác để quan tâm hơn không, để theo đuổi những mục đích cao siêu không? Tại sao nước ngoài vẫn lớn mạnh về mọi mặt mà truyền thống của họ vẫn được giữ gìn trân trọng? Tại sao bản chất con người Việt lại thay đổi một cách nhanh chóng đến thế? Bao nhiêu dấu hỏi nữa mà cháu không thể hỏi được nữa vì biết không có câu trả lời.

    :(( Buồn chú Bu ơi!

    Trả lờiXóa
  45. QA à

    Những câu hỏi tai sao của cháu có lẽ trả lời cả đời không hết, mà trả lời hết thì rồi có cải thiện được gì không??

    Mà này QA à, cái thời gian ăn giập miếng giầu được Nguyễn Bính đưa vào thơ và được hai ông Tây đưa vào biểu tượng văn hóa thế giới, thì hóa ra ở thế kỉ 16 Ngô Thừa Ân đã đưa vào tiểu thuyết Tây Du Kí. Hồi thứ 77 trang 218 (NXB Văn học năm 2000) nói chuyện Tôn Ngộ không bỏ hai con sâu ngủ vào một yêu quái "Ước chừng ăn giập bã giầu tiểu yêu ngáp luôn hai ba cái, vươn vai, quăng que cời ra, cũng nằm quay ngủ khì, không hề trở mình nữa"
    Mới hay dân Tàu cái gì nó cũng đi trước mình.

    Trả lờiXóa
  46. Cảm phục sự tìm tòi của muội muội, tuy nhiên huynh thấy tác giả Tống Phương phân tích, giải thích một vài hiện tượng hơi khiên cưỡng ! chưa xác đáng lắm.
    Tổng thể : Được !

    Trả lờiXóa
  47. Hoàn toàn nhất trí với nhận định của herculesaigon.

    Trả lờiXóa
  48. Chả lẽ cái gì họ cũng đi trước sao ạ?
    Phải có cái gì đi sau chứ chú. :)

    Trả lờiXóa
  49. Với cái đầu non nớt của muội thì muội đọc thấy rất hay và cuốn hút.
    Cũng bởi muội chưa có tư liệu nào khác để đối chiếu và nghi ngờ những nhận định trong bài viết ấy.
    Kiến thức của muội chưa đủ để biết cái nào đúng, cái nào sai, cái nào vẫn đang trong quá trình tìm kiếm, thẩm tra.
    :)
    Nhưng tìm ra đúng bài huynh đã từng đọc là ok rồi hén.

    Trả lờiXóa
  50. Trong lĩnh vực tri thức và phát minh thì họ hầu hết đi trước nhân loại. Cũng may chế độ phong kiến bảo thủ kìm hảm họ lại chứ không thì bây giờ Mỹ không còn là Mỹ nữa. Cháu đọc quyển NHỪNG NỀN VĂN MINH THẾ GIỚI dày cả gang tay thì thấy chú nói khong sai

    Trả lờiXóa
  51. Cái đó cháu có biết. Nhưng ở thời hiện đại này thì họ không thể cái gì cũng dẫn đầu.

    Trả lờiXóa
  52. @ bulukhin: không thể khẳng định Ngô Thừa Ân Viết vậy được mà là do người dịch sang tiếng Việt đã Việt hoá thế, Người dịch đã ảnh hưởng tư tưởng của Nguyễn Bính về cách ước lệ thời gian
    Đây là ý kiến cá nhân chưa có thời gian lục lại Tài liệu để kiểm chứng

    Trả lờiXóa
  53. Trụi về thôn quê ăn giỗ , cưới ... bao giờ cũng làm vài miếng nhai cho biết thế nào là giầu cau . GS Trần Quốc Vượng giỏi tán và tán hay , có thời gian Trụi cũng mon men giao du với ông . Ông Gs rất tài sử dụng " miếng trầu là đầu câu chuyện " .

    Trả lờiXóa
  54. Vậy anh chắc cũng học hỏi được đôi ba phần.

    Trả lờiXóa
  55. Không . Trụi quen ông đúng cái thời " hoài niệm 1 " , đến cả nhà rồi . Ông Vượng giỏi , nổi tiếng nhưng Trụi không học gì ở ông ấy cả .

    Trả lờiXóa
  56. Con người đó không có gì để anh có thể học hỏi hén.
    Vậy làng Mul này có điều gì khiến anh bỏ công sức để học hỏi vậy?

    Trả lờiXóa
  57. Vì ông là Trần Quốc Vượng .
    Làng Mun như bà con xóm giềng .
    Nàng có thể là bà hàng xóm vui chuyện và hay cãi .

    Trả lờiXóa
  58. Rồi xong, khác gì một hề chèo nhưng thích làm mẹ Đốp.

    Trả lờiXóa
  59. Thế là nổi tiếng còn gì nữa .

    Trả lờiXóa
  60. Những phù phiếm đó em suy nghĩ đã.

    Trả lờiXóa
  61. Trả lời chắc nịch , khéo thêm chữ suy nghĩ .

    Trả lờiXóa
  62. Có lẽ lây cái tính nhà binh như anh chăng.

    Trả lờiXóa
  63. Khéo lắm . Lời nói không mất tiền mà .

    Trả lờiXóa
  64. Lựa lời mà nói để hù dọa nhau.
    Hahaha.

    Trả lờiXóa
  65. Thôi được , Trụi sợ rồi .

    Trả lờiXóa
  66. Thì quay lại đây cho khỏi êm đẹp .

    Trả lờiXóa
  67. Miếng trầu em têm cũng cay hè.
    :))

    Trả lờiXóa
  68. Vừa cay vừa nồng ....thắm .

    Trả lờiXóa
  69. Mong người quân tử chớ say vì trầu. Hahaha.

    Trả lờiXóa
  70. Chuyện trên trời . Têm trầu cho cay , song bảo người ta đừng say .

    Trả lờiXóa
  71. Bản lĩnh chứ hè.
    Sao lại đổ lỗi.

    Trả lờiXóa
  72. Nhìn đúng người , giỏi quá .

    Trả lờiXóa
  73. Nàng cư tự nhiên , sáp vô , Trụi hiền khô .

    Trả lờiXóa
  74. Ba bốn chữ " không " , đấy là gì .

    Trả lờiXóa
  75. Nàng dùng từ khu bốn : O . Chào cô Tử Đinh Hương , cô trẻ quá .

    Trả lờiXóa
  76. Nói chuyện với Trụi cứ phải đau đầu để nghĩ sao cho thật chọi nhau mới hả dạ, như thế thích thật dưng mà nẫu não nhanh lắm.
    Hức.
    Ghét ghê.

    Trả lờiXóa
  77. Với em, không có khái niệm giông giống nhá.

    Trả lờiXóa
  78. Em không phải là nhà nông nhé Trụi.

    Trả lờiXóa
  79. Đương nhiên , nàng là nhà biệt thự .

    Trả lờiXóa
  80. Không phải nhà nông , chắc là nhà sâu .

    Trả lờiXóa
  81. Trụi không nhường chị em phụ nữ được à.

    Trả lờiXóa
  82. Trước có , bây giờ thì không . Chợ len lỏi vào từng ngõ xóm .

    Trả lờiXóa
  83. Trụi vui như ngày toàn thắng .

    Trả lờiXóa
  84. Vui mãi thế nhé Trụi.
    Em mừng. :))

    Trả lờiXóa
  85. Còn nghe " ghét " , Trụi còn vui , chứ nếu nàng nói " yêu " thì Trụi rầu rĩ . Phu nữ hay nói ngược .

    Trả lờiXóa
  86. Em không hớ hênh lời nói đến độ rằng "yêu" Trụi đâu.
    Ghét là ghét, yêu là yêu, không nhập nhằng giữa hai khái niệm.

    Trả lờiXóa
  87. Vậy thì trong số nghe nói ngược không có Trụi .

    Trả lờiXóa

Bài đăng phổ biến