Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Một câu chuyện có thật

ĐÂY LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT XẢY RA VÀO NĂM 1892 TẠI ĐẠI HỌC STANFORD


Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, và cậu ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.


Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J. Paderewski. Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi họ thoà thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.


Ngày trọng đại ấy cuối cùng đã đến. Paderewski cuối cùng cũng đã có buổi diễn tại Stanford. Thế nhưng không may là vé vẫn chưa được bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé, họ chỉ có được $1600. Quá thất vọng, họ đến chỗ của của Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên ấy đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với 1 check nợ $400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.


“KHÔNG”, Paderewski nói. “Cái này không thể nào chấp nhận được”. Ông ta xé tờ check, trả lại $1,600 cho hai chàng thanh niên và nói: “Đây là $1,600, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn thì còn bao nhiêu các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu thì hãy đưa cho tôi”. Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động cảm ơn Paderewski.


Đây chỉ là một việc làm nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski. Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết. Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ: "Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì?”. Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: "Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?". Họ không mong đợi sự đền đáp. Họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi.


Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski hôm nào sau này trở thành Thủ Tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng. Thế nhưng không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, và bây giờ chính phủ của ông không còn tiền để có thể nuôi sống họ được nữa. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ. Ông ta bèn đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.


Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover (10/8/1874-20/10/1964), người sau này trở thành Tổng Thống thứ 31 Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ (1929-1933). Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy. Thảm họa cuối cùng cũng đã được ngăn chặn. Thủ Tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ông bèn quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn ông Hoover vì cử chí cao quý của ông ấy đã giúp đỡ người dân Ba Lan trong những lúc khó khăn. Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy”.


THẾ GIỚI NÀY ĐÚNG THẬT LÀ TUYỆT VỜI, KHI BẠN CHO ĐI THỨ GÌ, BẠN SẼ NHẬN LẠI ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU TƯƠNG TỰ.


(Lượm lặt từ nhà anh Cuuphansinh)







20 nhận xét:

  1. Chời ơi, những chuyện như thế này hoặc còn hay và cảm động hơn nữa đang xảy ra hằng ngày tại mọi nơi trên thế giới, ngay cả xung quanh Hanoi :)
    Em Tử chẳng thèm để ý, đi "lượm lặt" chuyện đâu đâu từ những năm tớ mới đẻ!!! hahaha

    Trả lờiXóa
  2. Dù có là chuyện cũ rích, ở tận bên kia bờ Thái Bình Dương thì đó là chuyện đáng đọc.
    Xung quanh em có gì thì em biết chứ.
    Không thấy em kể lên đây không thể nhận định rằng em không quan tâm đến những con người, sự việc xung quanh em.
    Dầu sao em cũng cảm ơn anh đã đọc!

    Trả lờiXóa
  3. nhân quả tuần hoàn mà

    giúp người và dc người giúp

    Trả lờiXóa
  4. em ủng hộ quan điểm này, dù đôi khi cũng hoài nghi về những gì mình nhận được, sau khi trao đi :)

    Trả lờiXóa
  5. ...cuộc sống thật nhiều ẩn số...cơ hội gặp lại nhau trên đường đời lại càng nhỏ hơn....sống là biết cho đi cái mình có...và cái mọi người cần hơn mình....

    Trả lờiXóa
  6. Ôi ! Không biết nói gì hơn,Quả đất tròn,một câu chuyện thật cảm động.

    Trả lờiXóa
  7. Cau chuyen nay khong co that
    Du diem dau vao standford duoc muon tien Ngan hang di hoc
    Cau chuyen nay chi la chieu PR cua may thang ra tranh cu tong thong
    Feel good factor

    Trả lờiXóa
  8. Chuyện này thật hiếm xảy ra , vì chị thấy chị được nhiều người giúp đỡ mà chị không "trả" được, nhưng chị cũng giúp đỡ được nhiều người mà họ cũng không "trả" được :), chị nghĩ mình giúp người này và sẽ được người khác giúp...

    Trả lờiXóa
  9. Chị luôn tin như vậy đó Nữ thần.

    Trả lờiXóa
  10. Những điều em trao đi, chưa chắc đã được chính những người nhận phản hồi trở lại.
    Nhưng em lại nhận được từ vô vàn những điều tốt đẹp từ người khác.
    Đừng hoài nghi nữa.
    Cuộc sống được mấy canh chày đâu em.

    Trả lờiXóa
  11. Nói vậy là phải thực hiện vậy và luôn tâm niệm vậy nhé Duy.

    Trả lờiXóa
  12. Có những câu chuyện lạ ha anh Cơ.
    Đọc chuyện rút ra được bao nhiêu điều hay.
    Kể cả nếu không có thật như ai đó nói thì chúng ta vẫn thấy câu chuyện này chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu xa trong đối nhân xử thế của con người.

    Trả lờiXóa
  13. :) Em thích hai từ "kỳ diệu" của anh.
    Nhưng phải là "y" chứ không phải là "i".

    Trả lờiXóa
  14. ....quan niệm như vậy đó sis ơi...nhưng em chưa có cơ hội thực hiện nó...

    Trả lờiXóa
  15. Nghĩa là em chưa cho ai thứ gì í hả?

    Trả lờiXóa
  16. ....: =))....cho nhiều rồi...mà cũng chẳng nhớ...đc nhận lại bao nhiêu...hè...

    Trả lờiXóa
  17. Không nhớ là chuẩn nhất đấy.
    Vì mỗi lần cho đi lại ghi vào sổ nợ thì thà đừng cho còn hơn.
    Hiểu ý chị chứ?

    Trả lờiXóa

Bài đăng phổ biến